TRUNG QUỐC

PHẦN 2-1

ChinaGeography copy

IV. CÁC MIỀN ĐỊA HÌNH TRUNG QUỐC

Ba khu vực địa hình chính của Trung Quốc là : Khu vực phía đông, Khu vực tây nam và  Khu vực tây bắc. Ba miền địa hình cơ bản trên có thể chia thành những miền địa lý sau: Khu vực phía đông gồm 10 vùng, khu vực tây nam gồm 2 vùng và khu vực tây  bắc có 3 vùng. Dưới đây là mô tả tóp tắt mỗi vùng.

A. KHU VỰC PHÍA ĐÔNG

1. ĐỒNG BẰNG ĐÔNG BẮC (Bình nguyên Đông Bắc, Đồng bằng sông Tùng Hoa  )

Sungari River at Harbin cap nhi tan , Heilongjiang province, northeastern China.

Sông Tùng Hoa chảy qua thành phố Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang

BINH NGUYEN DONG BAC

Cánh đồng ở Bình nguyên Đông Bắc

Đồng bằng Đông Bắc (cũng gọi là Đồng bằng Mản Châu hay Tùng Hoa – Liêu Hà) nằm ở đông bắc Trung Quốc, vùng này trước kia thuộc Mản Châu, có diện tích 350.000km2. Về phía tây đồng bằng tiếp giáp với Đại Hưng An Lĩnh (Dá Hingganlǐng), phía bắc tiếp giáp với Tiểu Hưng An Lĩnh (Xiao Hingganling), phía đông là dãy Trường Bạch, và về phía nam nó mở rộng về phía vịnh Liêu Đông. Cánh đồng gợn sóng này được chia thành hai nửa bắc và nam bởi một dãy đất thấp từ 150- 260m. Phần phía bắc nó được dẩn lưu bởi sông Tùng Hoa (Sungari hay Songhua Jiang ) và các nhánh của nó và nửa phía nam được dẩn lưu bởi sông Liêu Hà ( Liao). Hầu hết khu vực này có bề mặt bị xói mòn hơn là hơn là một bề mặt trầm tích, nhưng nó được bao phủ với một lớp đất sâu. Quang cảnh chính của vùng là rừng- thảo nguyên, thảo nguyên, đồng cỏ- thảo nguyên và đất trồng trọt. Đất đen màu mỡ của nó tạo nó thành vùng nông nghiệp nổi tiếng. Thung lũng sông rộng bằng phẳng với hàng chuỗi ruộng bậc thang hình thành bởi phù sa. Vào mùa lũ nước sông tràn ngập trên diện rộng.

800px-Changchun_Market_2005-Cát Lâm

Chợ Trường Xuân ( Changchun). Trường Xuân là thành phố của tỉnh Cát Lâm ( Jilin), Bình nguyên Đông Bắc, Trung Quốc

Đồng bằng đông Bắc là khu vực trồng đậu tương chính của Trung Quốc, và nó cũng sản xuất ngô, lúa gạo, lúa mì, lúa miến, củ cải đường, và lanh. Sau năm 1949, các trang trại lớn của nhà nước được thành lập và dự án cải tạo đất bắt đầu. Nó cũng là cơ sở quan trọng của ngành công nghiệp nặng với một hệ thống rộng lớn của đường sắt, và nó rất giàu tài nguyên thiên nhiên (quặng sắt, than, dầu). Các thành phố công nghiệp lớn trên đồng bằng là Cáp Nhĩ Tân (Harbin hay Ha’erbin), Thẩm Dương (Shenyang), và Trường Xuân (Changchun). Đồng bằng Sanjiang tại hợp lưu của các con sông Tùng Hoa, Hắc Long Giang (Amur) và sông Ussuri ở phía đông bắc đến nay thường được coi là một phần của đồng bằng Đông Bắc.

2. DÃY TRƯỜNG BẠCH

North slope of Changbaishan in Jilin Province, near the border with North Korea.

Sườn bắc của dãy Trường Bạch ( Chanbaishan) ở tỉnh Cát Lâm (Jilin) gần biên giới Bắc Hàn.

Phía đông nam của Đồng bằng Đông bắc là một chuỗi núi gồm Trường Bạch (Changbai), Trương Quảng Tài lĩnh (Zhangguangcai), Hoàng Đạt ( Wanda), mà người Trung Quốc gọi chung là Trường Bạch Sơn, hay “ Núi Tuyết vĩnh cửu”, bị gián đoạn bởi các thung lũng rộng, đạt tới độ cao từ 450-900m. Ở một số nơi phong cảnh đặc trưng là các đỉnh núi gồ ghề lởm chởm và các vách đá dốc đứng. Đỉnh cao nhất là nón núi lửa Bạch Đầu (Baidou) cao 2744m, có hồ Thiên Trì hình thành ở miệng núi lửa ở đỉnh phủ tuyết của nó.

Baitou_Mountain_Tianchi-Thiên Trì

Hồ Thiên Trì ( Tianchi), miệng núi lửa Bạch Đầu ( Baitu), núi Trường Bạch

Dãy Trường Bạch hình thành biên giới giữa các tỉnh của Trung Quốc là Liêu Ninh (Liaoning), Cát lâm (Jilin) và Bắc Triều Tiên. Nó gồm chủ yếu là đá granit và đá biến chất cổ xưa và bị đứt gảy thành nhiều phay lõm rộng lớn. Địa hình gồ ghề và vùng núi bị cắt xẻ sâu bởi nhiều thung lũng sông. Các dòng sông chảy xiết, với độ dốc cao. Khu vực này là nơi ẩm ướt nhất của vùng Đông Bắc (Mãn Châu) Trung Quốc; lượng mưa hàng năm từ 1.500 – 2.400mm. Toàn bộ khu vực tuyết phủ dày hai tháng mỗi năm, và ở những đỉnh núi cao hơn, trong khoảng từ 1.500 đến 2.400 m, bao phủ bởi tuyết trong hơn sáu tháng mỗi năm. Trường Bạch được bao phủ dày đặc bởi rừng rụng lá hỗn hợp và rừng lá kim. Đồng cỏ núi cao chỉ xảy ra trên 2.000m. Là một trong những khu vực rừng lớn của Trung Quốc, khu vực này là nguồn của nhiều lông thú có giá trị và thảo dược nổi tiếng. Ở các thung lũng miền núi trồng trọt thường rất giới hạn.

123476-004-80E04DCA- Waterfall in the Changbai Mountains.

Thác nước ở núi Trường Bạch

Tên Trường bạch xuất hiện đầu tiên vào thế kỷ 12. Trước đó, núi được biết đến với tên như là Buxian Shan hoặc Thái Bạch Sơn (Taibai Shan). Chúng từ lâu hình thành một khu vực biên giới hoang dã không thể tiếp cận và là nơi ít bị kiểm soát của chính phủ, và chỉ trong những năm cuối thế kỷ 19 mới có dân cư ngụ, bao gồm những người thăm dò quặng và những người bẫy thú, mang theo sự điều khiển của chính quyền Trung Quốc. Thuộc địa Hàn Quốc đã được thiết lập trong một số bồn địa núi trước kia và trong thời kỳ Nhật chiếm đóng Đông Bắc Trung Quốc (Mãn Châu; 1931-1945); các tỉnh tự trị Yanbian của Hàn Quốc hiện nay chiếm một diện tích lớn trong tỉnh Cát Lâm.

Trường Bạch có những mỏ lớn vàng, sắt, đồng, mangan, chì, và các kim loại quý hiếm khác nhau. Khu bảo tồn thiên nhiên Trường Bạch được thành lập vào năm 1960, bao phủ khoảng 2.200 km2 và có chứa một sự đa dạng tuyệt vời của thực vật và động vật hoang dã, cũng như một hồ ở miệng núi lửa, một thác nước cao, và các suối nước nóng, là nơi thu hút nhiều khách du lịch mỗi năm.

3. ĐỒNG BẰNG HOA BẮC ( Bình Nguyên Hoa Bắc)

BÌNH NGUYÊN HOA BẮC

Bình nguyên Hoa Bắc

Đồng bằng Hoa Bắc là đồng bằng phù sa lớn của miền bắc Trung Quốc, nằm dọc theo bờ biển Hoàng Hải. Nó được hình thành bởi lớp trầm tích khổng lồ do sông Hoàng Hà và Hoài Hà mang từ Cao Nguyên Hoàng thổ xuống bồi đắp nên. Riêng các trầm tích kỷ Đệ tứ (cách đây 2,6 triệu năm) có độ dày 760-900m. Đồng bằng có diện tích khoảng 409.500 km2, hầu hết nằm ở độ cao dưới 50 m, và địa hình bằng phẳng đơn điệu. Phía bắc đồng bằng giáp Yên Sơn ( Yan Shan), về phía tây giáp núi Thái Hằng (Taihang) và cao nguyên Hà Nam, và về phía tây nam là Đại Biệt Sơn ( Dàbié Shān ) và Đồng Bách Sơn (Tongbai Shan). Phía nam nó nối đồng bằng sông Dương Tử. Từ đông bắc đến đông nam là Bột Hải (vịnh Chihli), bán đảo Sơn Đông, và Hoàng Hải. Hầu hết các con sông chảy qua vùng đồng bằng nằm trên lưu vực cao hơn các khu vực xung quanh, hình thành đường phân nước địa phương, và các vùng giữa các con sông là vùng trũng nơi đó hình thành hồ và đầm lầy. Tại các khu vực đặc biệt thấp và bằng phẳng, mực nước ngầm thường dao động từ 1,5 – 2 m, tạo thành đầm lầy cỏ và, ở một số nơi, kết quả là đất mặn.

Đại Biệt Sơn Hà Bắc

Phong cảnh Đại Biệt Sơn ở Hà bắc

Trong suốt chiều dài lịch sử, lũ trên diện rộng rất phổ biến trên các đồng bằng. Tuy nhiên sau năm 1949 các dự án quy mô lớn để kiểm soát lũ và tưới tiêu được xây dựng. Lúa mì, bông, hạt mè, đậu phộng, thuốc lá là các nông sản chính. Dọc theo bờ biển là các cánh đồng muối. Bắc Kinh (Beijing), thủ đô của quốc gia, nằm ở rìa phía tây bắc của đồng bằng, và Thiên Tân (Tianjin), một thành phố công nghiệp quan trọng và cảng thương mại, nằm gần bờ biển phía đông bắc. Đại Vận Hà (Grand Canal), bắt đầu tại Bắc Kinh, đi qua phía đông của đồng bằng và sau đó tiếp tục về phía nam và đông nam đến Tô Châu (Suzhou) và Hàng Châu (Hangzhou).

The Grand Canal 3

Đại Vận Hà, đọan khởi đầu ở Bắc Kinh

Một đồng bằng dân cư dày đặc mà từ lâu đã chịu áp lực về vấn đề cư trú, Đồng bằng Hoa Bắc còn có tỉ lệ đất đai bị canh tác quá mức hơn bất kỳ vùng nào khác của Trung Quốc. Từ thời xưa Hoa Bắc đã là trung tâm văn hóa, chính trị chính của người Hán, do bình nguyên không bị chia cắt nhiều bởi các dãy núi và có khá ít sông, nên việc liên lạc khá nhanh chóng. Do đó, ngôn ngữ tương đối đồng nhất, tương phản với tình trạng có nhiều ngôn ngữ hay phương ngữ ở miền nam Trung Quốc.

Mặc dù đất đai của bình nguyên Hoa Bắc màu mỡ nhưng là nơi giao nhau của luồng khí ẩm từ Thái Bình Dương và luồng khí khô từ vùng nội địa châu Á nên khí hậu Hoa Bắc thất thường, dễ bị lũ lụt cũng như hạn hán. Hơn nữa, sự bằng phẳng của đồng bằng sẽ khiến nó phải hứng chịu các trận lụt lớn khi các công trình thủy lực bị hư hỏng.

Bắc Kinh

Trường thành tại Bát Đạt Lĩnh

Bát Đạt Lĩnh (Bādálǐng) thuộc Yên Sơn , nơi có đoạn Trường Thành được viếng thăm nhiều nhất, nằm cách trung tâm Bắc Kinh 80 km về phía tây bắc, thuộc huyện Diên Khánh, Bắc Kinh. Phần Trường Thành chạy qua địa điểm này được xây vào năm 1505 dưới thời nhà Minh, cùng với một tiền đồn quân sự đã cho thấy vị trí chiến lược quan trọng của nó. Điểm cao nhất của Bát Đạt Lĩnh là Bắc Bát Lâu, có cao độ 1.015 mét trên mực nước biển.

Bắc Kinh, thủ đô của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, cách đây 2000 năm đã là một trung tâm quân sự và thương mại quan trọng đối với vùng biên giới đông bắc của Trung Quốc. Bắc Kinh nằm ở đỉnh phía bắc của tam giác Đồng bằng Hoa Bắc, độ cao trung bình 30-40m trên mực nước biển. Nằm dọc theo phía đông bắc của thành phố là Yên sơn, và dãy núi Jundu chiếm toàn bộ khu vực phía tây của nó. Các dãy núi này cùng nhau hợp thành một vòng cung lõm bao quanh Bắc Kinh từ đông bắc đến xuống tây nam mà các nhà địa chất gọi là “Vịnh Bắc Kinh”

Thành phố được xây dựng ở cửa vịnh này, về phía nam và đông nó mở rộng vào đồng bằng, và nằm ở giữa hai sông Vĩnh Định Hà (Yongding he) và Triều Bạch Hà (Chaobai he) chảy vào biển Bột Hải ở Thiên Tân. Về phía nam của thành phố đồng bằng trải dài khoảng 650 km cho đến khi nó nhập vào thung lũng thấp và đồng bằng sông Dương Tử. Về phía đông đồng bằng giáp biển, ngoại trừ những nơi gián đoạn do đồi Sơn Đông; về phía tây nó được bao bọc bởi dãy núi Thái Hằng, mà tạo thành ở rìa phía đông của Cao nguyên hoàng thổ.

1200px-Lugouqiao2Sông Vĩnh Định khô hạn dưới cầu Lư Câu

Sông Vĩnh Định khô hạn dưới chân cầu Lư Câu ( Cầu Marco Polo)

Từ thời xưa, Yên Sơn đã là rào cản khó vượt qua giữa đồng bằng Hoa Bắc ở phía nam với cao nguyên Mông Cổ ở phía bắc, và đồng bằng Liêu Hà ở khu vực phía nam của vùng Đông Bắc. Tuy nhiên, một vài đèo cắt ngang qua các dãy núi – quan trọng nhất là đèo Juydong (tây bắc Bắc Kinh), Gubei (đông bắc), và Sơn Hải (Shanhai) phía đông Hà Bắc, Bột Hải) và vì thế tất cả các con đường dẫn từ Mông Cổ và vùng Đông Bắc tới Hoa Bắc đều đổ về Bắc Kinh. Do đó, trong nhiều thế kỷ Bắc Kinh đã là điểm đến cuối quan trọng của các tuyến đường đến và đi từ các vùng nội địa rộng lớn Trung Á.

800px-20090528_Beijing_Tiananmen_Gate of Heavenly Peace (Tian'anmen) in Beijing

Thiên An Môn (Tiān’ānmén) là cổng chính vào Tử Cấm Thành tại Bắc Kinh. Nó nằm ở lề phía bắc của Quảng trường Thiên An Môn.

Không có những con suối lớn chảy qua trung tâm thành phố, mặc dù đô thị được dẫn nước từ sông Vĩnh Định và Triều Bạch. Phía đông thành phố sông Triều Bạch chảy về phía nam ra khỏi hồ chứa Mật Vân (Miyun Reservoir) ở góc đông bắc của thành phố – Triều Bạch Hà được hình thành bởi sự kết hợp của dòng sông Triều Hà và Bạch Hà. Sông Vĩnh Định dẫn lưu cho vùng núi Sơn Tây và tây bắc Hà Bắc, trước khi vào thành phố ở phía tây. Sau khi chảy quanh co qua vùng núi, nó đến đồng bằng Bắc Kinh, ngang qua dưới cầu Lư Câu ( cầu Marco Polo), cách trung tâm thành phố 14 km về phía tây nam, và sau đó chảy về phía nam hợp lưu với Đại Vận Hà (Grand Canal) ở bắc Thiên Tân. Dòng chảy của sông Vĩnh Định là không thường xuyên; trong mùa mưa nước sông dâng lên nhanh chóng, mang theo với nó một lượng lớn phù sa, mà đã nâng lòng sông lên đáng kể. Ở cầu Lư Câu nó nâng lên 15m so với độ cao thành phố, vì thế đã tạo thành mối nguy hiểm khi con sông trong mùa lũ mà cũng tạo điều kiện thuận tiện cho sự đào kênh và thủy lợi.

178647-004-00EA3882Courtyard in the Forbidden City, Beijing.

Bên trong  Tử Cấm Thành, Bắc Kinh

Từ những năm đầu thế kỷ 15, thành phố Bắc Kinh và khu vực xung quanh của nó đã được tổ chức thành một khu đô thị quy mô lớn, có lãnh đạo – được chỉ định bởi chính Hoàng đế – tương đương với Thống đốc tỉnh. Sự tổ chức khu vực đặc biệt này được tiếp tục bởi triều đại nhà Thanh (1644-1911), và từ năm 1949, bởi Cộng hòa nhân dân Trung Quốc.

Trung tâm lịch sử của Bắc Kinh là Tử Cấm Thành, một cung điện đồ sộ được xây dựng dưới triều đại nhà Minh và Thanh. Tử Cấm thành có bảo tàng Cố cung, bao gồm các bộ sưu tập đế vương về nghệ thuật Trung Quốc. Xung quanh Tử Cấm thành là một vài ngự hoa viên, công viên, các phong cảnh đẹp, đáng chú ý là Bắc Hải, Thập Sát Hải, Trung Nam Hải, Cảnh Sơn và Trung Sơn. Đặc biệt là công viên Bắc Hải, được mô tả là kiệt tác của nghệ thuật viên lâm Trung Quốc, và là các điểm đến du lịch phổ biến do có tầm quan trọng to lớn về mặt lịch sử.

178641-004-DDC08E4DThe Hall of Prayer for Good Harvests (Qiniandian), part of the Temple of Heaven (Tiantan) complex, south of the Imperial City compound, Beijing.

Thiên Đàn, nơi các hoàng đế Trung Quốc cầu nguyện cho đất nước được mùa màng bội thu.

Từ quảng trưởng Thiên An Môn, đối diện với Tử Cấm thành, có thể đến thăm viếng một số địa điểm nổi tiếng như Thiên An Môn,  Đại lễ đường Nhân dân, và Lăng Mao Trạch Đông. Di Hòa Viên và Viên Minh Viên đều nằm ở phần phía tây của thành phố; trong đó Di Hòa Viên là một di sản thế giới của UNESCO.

Di Hòa viên là một công viên nằm ở phía tây Bắc Kinh, diện tích khoảng 290 hécta, trong đó 3/4 là diện tích mặt nước. Đây là khu vui chơi giải trí nổi tiếng dành riêng cho hoàng gia của các triều đại Trung Hoa. Công viên này được hình thành từ triều Kim (1115 – 1234). Các vị hoàng đế nhà Kim đã dựng lên vô số những hành cung nguy nga và những khu giải trí cực kỳ xa xỉ. Từ đó các triều đại tiếp nối nhau xây thêm nhiều công trình hoành tráng khác. Đến đời Vua Càn Long (1736-1796) nhà Thanh, quy mô khu công viên không những đã mở rộng một cách đáng kể, mà còn được xây thêm nhiều công trình mới, và đổi tên là Thanh Ý viên.

chùa trên Vạn thọ Son

Chùa trên Vạn Thọ Sơn

Năm 1888, Từ Hy Thái Hậu đã trùng tu lại Thanh Ý viên thành một công viên tráng lệ, và đổi tên thành Di Hòa viên. Di Hòa viên mà ta thấy ngày nay chính là những gì được tạo ra từ lần trùng tu này.

Nổi bật ở chính khu trung tâm là Phật Hương các, một ngôi chùa nhiều tầng nguy nga lộng lẫy nằm trong khu Vạn Thọ sơn, nơi để Từ Hy niệm Phật. Dưới chân Vạn Thọ sơn là hồ Côn Minh bao la gợn sóng. Men theo bờ hồ là một dãy hành lang dài 728 m gồm nhiều gian, mỗi gian được kiến trúc khác nhau với những hình vẽ vô cùng tinh xảo mang đậm tính nghệ thuật Trung Hoa… Giữa hồ Côn Minh là hòn đảo nhỏ được nối với bờ bằng một chiếc cầu vồng làm bằng đá gồm 77 nhịp có tên là Thập Thất Khổng kiều. Cho tới ngày nay, Di Hòa viên vẫn được coi là một trong những công viên đẹp nhất thế giới, một kiệt tác về kiến trúc, mà người ta còn đồn rằng toàn bộ khuôn viên của Di Hòa viên đã được xây dựng theo bố cục rất chặt chẽ về mặt phong thủy thể hiện ý tưởng Phúc Lộc Thọ, theo một mật chỉ của Từ Hy Thái Hậu. Chính cấu trúc này là điểm khác biệt cực kỳ đặc sắc mà không có ở bất cứ một công viên nào khác tại Trung Quốc cũng như trên thế giới.

KONICA MINOLTA DIGITAL CAMERA

Thập Thất Khổng kiều nối đảo giữa hồ Côn Minh với bờ

Trong số các địa điểm tôn giáo được biết đến nhiều nhất trong thành phố, có Thiên Đàn nằm ở đông nam, là nơi các hoàng đế nhà Minh và nhà Thanh đến để tham gia các buổi lễ hàng năm nhằm cầu thần linh phù hộ cho mùa màng bội thu. Ở phía bắc của thành phố là Địa Đàn, trong khi Nhật Đàn và Nguyệt Đàn nằm tương ứng ở phía đông và tây của khu vực đô thị.

Bắc Kinh có một số ngôi tháp được bảo quản tốt và các tháp bằng đá, như tháp Thiên Ninh tự, được xây từ thời Liêu trong khoảng năm 1100 đến năm 1120, và Tháp Từ Thọ tự, được xây dựng năm 1576 vào thời Minh. Các thạch kiều đáng chú ý mang tính lịch sử bao gồm Lư Câu kiều từ thế kỷ 12, Bát Ký kiều từ thế kỷ 17, Ngọc Đới kiều từ thế kỷ 18.

Ming_tombs_beijing_spirit_way_animal_figures- Lối vào Thập Tam Lăng,Ở khu ngoại ô Xương Bình của Bắc Kinh

Lối vào Thập Tam Lăng của các Hoàng đế Nhà Minh

Ở khu ngoại ô Xương Bình của Bắc Kinh có Thập Tam Lăng, là nơi chôn cất mười ba vị hoàng đế nhà Minh một cách xa hoa và tinh tế, chúng là một phần của quần thể Lăng tẩm hoàng gia Minh-Thanh- một di sản thế giới của UNESCO.

Tại Bắc Kinh cũng có một số đoạn Vạn Lý Trường Thành- một di sản thế giới của UNESCO, những điểm được biết đến nhiều nhất trong số đó là Bát Đạt Lĩnh, Kim Sơn Lĩnh , Tư Mã Đài và Mộ Điền Dục.

Kinh tế Bắc Kinh

Bắc Kinh nằm trong số các thành phố phát triển nhất tại Trung Quốc, với ngành kinh tế thứ ba chiếm khoảng 73,2% tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của thành phố; Tài chính là một trong các ngành kinh tế quan trọng nhất của Bắc Kinh. Đến cuối năm 2007, đã có 751 tổ chức tài chính tại Bắc Kinh tạo ra thu nhập 128,6 tỉ NDT chiếm 11,6% tổng thu nhập ngành tài chính của toàn quốc. Thu nhập từ tài chính cũng chiếm 13,8% tổng GDP của Bắc Kinh, tỷ lệ cao nhất so với bất kỳ thành phố nào khác tại Trung Quốc.

VPT2

Vương Phủ Tỉnh, khu thương mại tấp nập ở Bắc Kinh

Phố Tài chính Bắc Kinh nằm trên hai khu vực Phục Hưng Môn và Phụ Thành Môn, là một trung tâm tài chính truyền thống. Các khu vực Vương Phủ Tỉnh và Tây Đan là những phố mua sắm lớn. Trung Quan Thôn, được đặt biệt danh là “Thung lũng Silicon của Trung Quốc”, là một trung tâm lớn của các ngành điện tử và các ngành công nghiệp liên quan đến máy tính, cũng như các nghiên cứu liên quan đến dược phẩm.

Trong khi đó, Diệc Trang , nằm ở đông nam khu vực đô thị của thành phố, đã trở thành một trung tâm mới đối với các ngành dược phẩm, công nghệ thông tin, và kỹ thuật vật liệu. Thạch Cảnh Sơn, nằm ở ngoại ô phía tây thành phố, nằm trong số các khu vực công nghiệp chính. Các khu công nghiệp được xác định có vị thế đặc biệt bao gồm Công viên Khoa học-Kỹ thuật Trung Quan Thôn, khu Phát triển Kinh tế Vĩnh Lạc, Khu phát triển Kinh tế-Kỹ thuật Bắc Kinh, và Khu công nghiệp cảng hàng không Thiên Trúc .

Nông nghiệp phát triển ở bên ngoài khu vực đô thị, lúa mì và ngô là các cây trồng chính. Nông dân cũng trồng các loại rau xanh ở các khu vực gần nội thị để cung cấp cho thành phố.

 4. CAO NGUYÊN HOÀNG THỔ

Loess Plateau, Shanxi province, China.

Cao nguyên Hoàng thổ

Cao nguyên hoàng thổ, là một khu vực ở phía bắc – trung Trung Quốc, bao phủ phần lớn khu vực Sơn Tây (Shanxi), phía bắc Hà Nam (Henan), Thiểm Tây (Shaanxi), và các tỉnh miền Đông Cam Túc và phần giữa của lưu vực Hoàng Hà. Cao nguyên cao trung bình 1200m, có diện tích khoảng 400.000km2, hình thành một khu vực độc đáo gồm các ngọn đồi đất sét hoàng thổ và những ngọn núi trơ trụi giữa Đồng Bằng Hoa Bắc và sa mạc phía tây. Ranh giới phía bắc của nó là Vạn lý Trường Thành, về phía nam là núi Tần Lĩnh ở tỉnh Thiểm tây. Phần lớn cao nguyên được bao phủ bởi lớp đất hoàng thổ dày 50-80m. Phía bắc Tỉnh Thiểm Tây và phía đông tỉnh Cam Túc đất hoàng thổ có thể đạt độ dày hơn nhiều.

Land degradation results in canyons like this one that cuts the loess plateau in Linxia County, Gansu.

Xói mòn tạo thành hẻm núi, khe rãnh ngang dọc khắp vùng Lâm Hạ, Cam Túc (Linxia City, Gansu) – Cao nguyên Hoàng Thổ

Đất hoàng thổ đặc biệt dễ bị xói mòn do thực vật thưa thớt, và mưa nhiều vào mùa hè, và vì thế những hẽm núi, khe rãnh ngang dọc khắp cao nguyên. Người ta ước tính rằng khe núi bao gồm khoảng một nửa của toàn bộ khu vực, với sự xói mòn đạt độ sâu từ 90 – 200 m. Chính phủ đã thực hiện các chương trình kiểm soát xói mòn qua việc trồng rừng và xây dựng ruộng bậc thang trên một qui mô rộng để cho phép sử dụng đất nông nghiệp tốt hơn. Ngũ cốc là cây trồng chính trên cao nguyên.

5. VÙNG ĐỒI SƠN ĐÔNG

Sơn Đông bị chi phối bởi hai ngọn đồi phía đông-đông bắc của Kênh Grand và về phía nam-tây nam của sông Hoàng Hà. Vùng đồi này về cơ bản bao gồm đá phiến sét kết tinh cực kỳ cổ xưa và đá granit tuổi Tiền Cambri ( cách đây 2,5 tỉ năm) và các loại đá trầm tích có tuổi trẻ hơn có niên đại khoảng 540 – 420 triệu năm trước. Các phay đã đóng một vai trò quan trọng trong việc tạo ra địa hình hiện nay, và , kết quả là nhiều đồi là địa lũy ( khối vỏ trái đất được nâng lên cùng với đứt gảy), trong khi các thung lũng được hình thành bởi địa hào (khối của vỏ Trái đất đã bị xô xuống dọc theo đứt gãy).

Thái Sơn

Bậc thang bằng đá dẫn lên núi Thái sơn

Đồng bằng Jiaolai đã chia vùng này làm hai phần. Phần phía đông thấp hơn ở độ cao trung bình 450m, chỉ với một số đỉnh và rặng núi lên đến 762m và hiếm khi đến 900 mét; đỉnh cao nhất là Lao sơn (Laoshan), cao 1.132m. Phần phía tây hơi cao hơn đạt độ cao 1524 m ở núi Thái Sơn (Tài Shān), một trong những ngọn núi linh thiêng của Trung Quốc. Núi Thái Sơn rất hùng vĩ, ngọn núi chính ở đây chính là núi Thiên Trụ, đỉnh Ngọc Hoàng cao 1545m. Thế núi hiểm trở, có rất nhiều tùng bách, hàng vạn cổ thụ trên trăm tuổi và các thắng cảnh thiên nhiên. Trên đỉnh còn có rất nhiều đình đài miếu mạo và các công trình kiến trúc độc đáo khác: Đền Đại, đầm Vương Mẫu, cửa Nam Thiên, đền Bích Xá, cung Đấu Mẫu, lầu Xích Thiên… đều là các công trình kiến trúc cổ nổi tiếng và có giá trị nghệ thuật. Nơi vùng đồi Sơn Đông tiếp giáp biển, bờ biển gồ ghề khúc khuỷu. Điểm cực đông của bán đảo kết nối với bán đảo Liêu Đông (Liaodong), tỉnh Liêu Ninh (Liaoning ) bởi dãy núi chìm dưới biển kéo dài về phía bắc từ khu vực Bồng Lai của bán đảo Sơn Đông và nhô ra định kỳ giữa Bột Hải và Hoàng Hải giống với quần đảo Miaodao.

800px-Mount_tai_dai_temple_ Thái Sơn

Đền Đại trên núi Thái sơn

Một vùng đầm lầy trũng rộng lớn, đồng bằng Jiaolai (Jiaozhou - Laizhou) kéo dài khoảng 160 km từ Vịnh Lai Châu (Laizhou) ở Bột Hải, đến Vịnh Giao Châu (Jiaozhou) trong vùng biển Hoàng Hải, gần Thanh Đảo (Qingdao), và về phía tây vào Bình nguyên Hoa Bắc. Các bề mặt phẳng thông thường của đồng bằng đôi khi bị gián đoạn bởi các gò sót có nền đá gốc, mà đã chống xói mòn.

Sơn Đông nằm trong vùng khí hậu phía Bắc Trung Quốc, trải dài từ Hoài Hà ở phía nam biên giới Hà Bắc-Liêu Ninh ở phía bắc. Nó được đặc trưng bởi khí hậu lục địa với mùa đông lạnh và mùa hè nóng, khô.

This is a photo of Bijia Mountain at high tide, near Jinzhou City in Liaoning.

Núi Bijia vào lúc thủy triều lên gần thành phố Jinzhou ( gần cực bắc của Vịnh Liêu Ninh) . Khi thủy triều xuống một chiếu cầu đất xuất hiện giữa vùng đất chính và núi, cho phép du khách đi bộ từ bờ này sang bờ kia

Vùng nội địa, đặc biệt là ở phần phía bắc của nó, chịu sự tác động mạnh của gió mùa mùa đông lạnh, gió thổi theo hướng tây – tây bắc tiếp tục đến hết tháng 12. Hướng gió dần đảo ngược vào tháng ba, và ấm hơn, gió đông nam chiếm ưu thế trong suốt mùa hè. Trong khu vực nội địa, lượng mưa hàng năm từ khoảng 500 mm ở phía tây bắc Sơn Đông đến 1.000 mm khi đến cửa sông Hoàng Hà. Tổng lượng mưa hàng năm, 70 – 80 % rơi vào mùa hè. Vùng nội địa Sơn Đông hứng chịu mùa đông khắc nghiệt và những cơn bão bụi mùa xuân, đôi khi theo sau là hạn hán, và mùa hè thường lũ lụt. Nhiệt độ ở khu vực nội địa trung bình vào tháng Giêng – 4 ° C và vào tháng Bảy là 28 °C. Khu vực này đóng băng trong thời gian 1- 3 tháng, với sương giá phổ biến từ cuối tháng Mười đến tháng Tư. Sông thường đóng băng thời gian dài trong những tháng mùa đông. Trong khu vực này mùa tăng trưởng của cây trồng hàng năm kéo dài 200-250 ngày.

6. DÃY TẦN LĨNH

TaiBai-A panorama in the heart of Taibai (with small hut in the center), taken from Doumu Palace, elev. 2900m

Trung tâm núi Thái Bạch

Dãy Tần Lĩnh ( Qin Ling hay Tsinling) nằm ở phía bắc Trung Quốc, trải dài dọc theo một trục tây-đông từ đông nam tỉnh Cam Túc vào các tỉnh Thiểm Tây (Shaanxi) và Hà Nam (Henan). Tần Lĩnh được coi là một phần mở rộng phía đông của dãy núi Côn Luân, nó tạo nên đường chia nước giữa sông Vị Hà (Wei Hé) ở phía Bắc và sông Hàn ở phía nam.

Dãy Tần Lĩnh gồm một chuỗi các rặng núi với đỉnh cao lởm chởm chạy song song theo hướng tây – đông, ngăn cách nhau bởi mê cung của các nhánh thung lũng, mà vách của các thung lũng này thường cao trên 300m so với vác dòng suối bên dưới. Tần Lĩnh tạo thành một phân chia tự nhiên rất sắc nét, cả về khí hậu và địa hình, ngăn cách vùng nhiệt đới gió mùa thường xanh, với những ngọn đồi bao phủ rừng cây ở phía nam với vùng ôn đới của Cao nguyên Hoàng Thổ khô ở phía bắc. Sự phân chia này kéo dài về phía đông dọc theo dãy Đại Biệt Sơn (Dàbié Shān) và sông Hoài ở tỉnh An Huy (Anhui).

112Hoa sơn

Mây bồng bềnh trên đỉnh Hoa Sơn

Độ cao trung bình của dãy núi từ 900-3000m. Phía tây cao hơn, đỉnh cao nhất là núi Thái Bạch ( Taibai ) cao 3767 m, nằm cách thành cổ Tây An 100km về phía tây và là đỉnh núi cao nhất tại phía đông Trung Quốc. Núi Hoa Sơn cao 2155m là một ngọn núi thuộc đoạn đông dãy Tần Lĩnh ở phía nam tỉnh Thiểm Tây, cách thành phố Tây An khoảng 100 km về phía đông.  Hoa Sơn có năm đỉnh núi chính, trong đó đỉnh cao nhất Nam Phong cao 2.154,9 m hay còn được gọi là Lạc Nhạn.  Ngọn núi bao bọc bởi toàn đá hoa cương, từ xa vọng về, hình núi dựng đứng như một bông hoa và vì vậy mà có tên là Hoa Sơn, đỉnh chính cao 2.083m, gọi là Thái Hoa Sơn hoặc Tây Nhạc. Hoa Sơn nổi danh là nơi hiểm nguy, thử thách tài nghệ của những người leo núi. Ngoài ra là Ly Sơn ( Li Shan) cao 1302m, và Mạch Tích Sơn (mài jī shān) cao 1742m, cùng với Hoa Sơn nó tạo thành ba đỉnh quan trọng khác dãy của Tần Lĩnh.

17_1Hoa Son

Bậc thang dốc đứng bên sườn núi cheo leo dẫn lên núi Hoa Sơn

Tần Lĩnh là nơi sinh sống của rất nhiều loài thực vật và động vật hoang dã, một số loài trong số đó không thể tìm thấy ở một nơi nào khác trên trái đất. Các loài thực vật bản địa trong khu vực bao gồm chi Bạch quả, một trong số các loài cây cổ nhất trên thế giới, cũng như thông trắng Trung Quốc và sa mộc. Việc đốn gỗ tại Tần Lĩnh đã lên đến đỉnh điểm vào thế kỷ 18.

Tần Lĩnh là nơi sinh sống của các loài gấu trúc Tần Lĩnh, một phân loài của gấu trúc lớn, được bảo vệ trong vùng với sự hỗ trợ của các khu bảo tồn thiên nhiên Trường Thanh và Phật Bình. Tần Lĩnh cũng là nơi sinh sống của linh ngưu (một loài bò), chim trĩ vàng, voọc mũi hếch vàng, gà lôi tía, cò quăm mào Nhật Bản, đại bàng vàng,  và báo gấm.

 7/ BỒN ĐỊA TỨ XUYÊN

800px-Shennongding- trên đỉnh Đại Ba Sơn

Trên đỉnh Thần Nông Giá (Shennongjia) của Đại Ba Sơn

Bồn địa Tứ Xuyên bao gồm phần lớn phía đông của tỉnh Tứ Xuyên và phía tây của thành phố Trùng Khánh, tây nam Trung Quốc. Đây là một bồn địa màu mỡ, gồm những đồi thấp và đồng bằng bao quanh bởi các dãy núi: phía tây nó được bao bọc bởi Cao nguyên Tây Tạng, phía nam là Cao nguyên Vân Nam-Quý Châu, phía đông là Vu Sơn (Wu Shan ) và phía bắc là Dãy Đại Ba Sơn (Daba Shan). Đại Ba Sơn chạy theo hướng chung là tây – tây bắc tới đông- đông nam, dọc theo biên giới giữa, một bên (phía tây nam và phía nam) là Tứ Xuyên và Trùng Khánh, và ở phía bên kia (phía đông bắc và bắc) là Thiểm Tây và Hồ Bắc. Các ngọn núi của Thần Nông Giá (Shennongjia) thường được coi là phần cực đông của Đại Ba sơn. Đỉnh cao nhất của Đại Ba Sơn là khối núi Thần Nông Giá (Shennongjia) tại Lâm khu Thần Nông Giá. Ba đỉnh núi cao nhất, nằm ở phía tây của thị trấn Muyu, là đỉnh Thần Nông 3105m, Đại Thần Nông Giá 3052m ( Da Shennongjia) , Tiểu Thần Nông Giá 3005m (Xiao Shennongjia), nằm ở khu vực biên giới với Ba Đồng (Badong), núi Liaojun 2936m nằm ở đông bắc Muyu.

800px-VM_5335_Muyu_Tea_plantations_on_valley_slopes_north_of_town thị trấn Thần Nông Giá

Trồng trà bao phủ sườn núi từ đỉnh đến chân núi Muyu. Thị trấn Muyu nép mình ở thung lũng miền núi.

Ngoại trừ đồng bằng Thành Đô, khu vực này toàn là đồi núi. Địa hình nửa phía đông của bồn địa gồm nhiều nếp uốn, hình thành một chuỗi núi và thung lũng theo hướng đông bắc – tây nam. Đứt gãy Long Môn Sơn, nguyên nhân gây nên Động đất Tứ Xuyên năm 2008 chạy dọc theo ranh giới phía tây của bồn địa, phân tách bồn địa với cao nguyên Thanh-Tạng ở phía tây. Các rặng núi này đã ngăn sự xâm nhập của khối khí lạnh từ phía bắc tràn xuống, nhờ vậy Bồn địa Tứ Xuyên về mùa đông ấm hơn so với đồng bằng phía nam ở đông nam Trung Quốc. Nhiệt độ ở Tứ Xuyên ôn hòa với mùa hè rất ấm nhiệt độ 26 – 29 ° C và mùa đông lạnh nhiệt độ 5 – 8 ° C. Mùa hè thường u ám hoặc mù sương và sương mù hiện diện nhiều ngày trong suốt mùa đông. Một câu nói của địa phương cho rằng ở Tứ Xuyên, chó sủa khi mặt trời xuất hiện. Trong thực tế, Thành Đô ở phía tây Tứ Xuyên có hơn 300 ngày trong một năm thời tiết sương mù.

800px-Zitong-sichuan-china- Huyện Tử Đồng, Tứ Xuên

Đồng ruộng ở huyện Tử Đồng ( Zitong) , tỉnh Tứ Xuyên

Bồn địa Tứ Xuyên nằm ở nơi nhiều con sông hội tụ chảy vào trung lưu của sông Trường Giang, từ đây sông chảy sang Hoa Đông, qua Tam Hiệp tại Vu Hiệp. Mặc dù nó được bao quanh bởi các dãy núi gồ ghề, lởm chởm Tứ Xuyên là một khu vực nông nghiệp rất màu mỡ và có năng suất cao. Việc thiếu đất canh tác đã buộc nông dân canh tác trên sườn đồi, trên đó họ đã xây dựng ruộng bậc thang thường là bao phủ sườn núi từ đỉnh đến chân núi. Các ruộng bậc thang đã làm chậm lại quá trình xói mòn và tạo điều kiện để diện tích canh tác tăng thêm bằng cách sử dụng sườn đồi dốc- một số sườn đồi dốc 45o hay hơn. Tứ Xuyên là một trong những khu vực sản xuất lúa gạo chính của Trung Quốc; các sản phẩm khác bao gồm dầu trẩu, mía, cam, quýt, và dược liệu. Các ngành công nghiệp sử dụng than đá, dầu mỏ, khí thiên nhiên, muối, mangan, lưu huỳnh, và quặng sắt của bồn địa. Đây là khu vực sản xuất khí thiên nhiên chính tại Trung Quốc.

Jingjiang-The Anshun Bridge crosses the Jin River in Chengdu- Thành Đô

Thành Đô, thủ phủ của tỉnh Tứ Xuyên

Do địa hình tương đối bằng phẳng và đất đai màu mỡ, bồn địa là nơi tập trung đông dân lên tới trên 100 triệu người. Thành Đô (Chéngdu), thành phố của Tứ Xuyên là thành phố đông dân thứ năm Trung Quốc 11.000.670 (2005) và là một trong những trung tâm giao thông vận tải và giao thương quan trọng. Đồng bằng màu mỡ Thành Đô được gọi là “Thiên Phủ Chi Quốc”, có nghĩa là “đất nước thiên đường”. Thành Đô là nơi có nhiều ngành công nghiệp chủ chốt của Trung Quốc, trung tâm sản xuất và nghiên cứu dược phẩm. Khu công nghệ cao Thành Đô thu hút nhiều dự án công nghệ cao của Intel, Microsoft, và là đại bản doanh của Lenovo.

Virgin forest in Shennongjia Forestry District, Hubei, China. Thần Nông Giá

Rừng nguyên sinh ở Lâm khu Thần Nông Giá

Ngoài việc là một đặc trưng địa lý của khu vực, bồn địa Tứ Xuyên cũng tạo nên một tầm ảnh hưởng văn hóa với các phong tục và nền ẩm thực độc đáo cũng như ngôn ngữ địa phương. Hơn 4000 năm trước, nền văn hóa Kim Sa (金沙 Jinsha) thời kỳ đồ đồng được thiết lập tại khu vực này.

Bồn địa có thời được bao phủ bời rừng lá rộng thường xanh cận nhiệt rộng lớn, nhưng 5.000 năm khai thác nông nghiệp quá mức đã gây thiệt hại đối với môi trường tự nhiên. Ngày nay, bề mặt bằng phẳng của bồn địa Tứ Xuyên chủ yếu là những cánh đồng và các thành phố, trong khi phong cảnh của những cánh rừng lá rộng thường xanh chỉ còn lại ở một số vùng đồi núi dốc không thể tiếp cận được trong và xung quanh bồn địa, tại một số núi thiêng như Nga Mi sơn, hay quanh các đền chùa. Núi Nga Mi còn là nơi tập trung nhiều chủng loại sinh vật phong phú cùng hệ thảm thực vật Á nhiệt đới. Hiện nay Núi Nga Mi có 242 loài thực vật cấp cao, 3.200 loài cây, trong đó có hơn 100 loài đặc thù chỉ có ở núi Nga Mi và hơn 2.300 loài động vật quý hiếm.

Chùa Báo Quốc nằm ở chân núi Nga Mi, trên lối vào Nga Mi sơn

Chùa Báo Quốc nằm ở chân núi Nga Mi, trên lối vào Nga Mi sơn

Một sự đa dạng cực kỳ lớn về phong cảnh cũng như các loài động vật hoang dã vẫn được bảo tồn một phần ở các dãy núi xung quanh bồn địa. Hệ sinh thái tự nhiên của các dãy núi này được Quỹ Quốc tế Bảo vệ Thiên nhiên (WWF) phân loại là rừng thông Cung Lai-Dân Sơn và rừng thường xanh Đại Ba Sơn. Vùng đồi tại Lợi Xuyên, ở mép phía đông bồn địa, là nơi Thủy sam (Metasequoia glyptostroboides, trước đây chỉ được biết đến qua các hóa thạch và được coi là đã tuyệt chủng) đã được phát hiện vào năm 1944. Thủy sam trở nên đặc biệt vì nó là một loài thông rụng lá.

8. MIỀN NÚI ĐÔNG NAM

Đông nam Trung Quốc được bao bọc bởi đường bờ biển gồ ghề lởm chởm tựa vào các rặng núi đẹp như tranh. Nhìn chung cấu trúc khu vực và địa hình theo hướng đông bắc – tây nam. Các đỉnh núi vùng này đạt độ cao 1500-2000m. Sông ngắn và chảy xiết và cắt sâu vào sườn các thung lũng. Khu vực cư trú chính là các dãy hẹp ở đồng bằng ven biển nơi đây là nơi trồng lúa nước. Dọc bờ biển có nhiều đảo, là nơi ngành công nghiệp đánh cá phát triển.

9. ĐỒNG BẰNG TRUNG VÀ HẠ LƯU SÔNG DƯƠNG TỬ (Yangtze)

Yichang-NGHI XƯƠNG BÊN SÔNG TRƯỜNG GIANG

Thành phố Nghi Xương bên sông Trường Giang

Đồng bằng sông Trường Giang (Dương Tử) gồm hàng loạt các đồng bằng phù sa có chiều rộng không đồng đều dọc theo sông Trường Giang và các nhánh chính của nó, bắt đầu từ phía đông của Nghi Xương ( Yichang) , tỉnh Hồ Bắc, phía đông Trung Quốc. Diện tích của vùng đồng bằng là 99600 km2 và đây là nơi sinh sống của 80 triệu người vào năm 2007, trong đó 50 triệu người là cư dân đô thị. Tỉ lệ đô thị hóa trong khu vực ngày càng tăng cao và là vùng đô thị tập trung dân đông nhất thế giới.

Đồng bằng trung lưu sông Trường Giang bao phủ phần đông bắc tỉnh Hồ Nam, đông nam Hồ Bắc, và bắc – trung bộ tỉnh Giang Tây và bao gồm cả khu vực rộng lớn của vùng đất thấp xung quanh hồ Động Đình (Dongting), Bà Dương (Poyang), và hồ Hồng Trạch (Hongze). Hạ lưu Trường Giang bao gồm vùng châu thổ sông Trường Giang,Thái Hồ, và khu vực dọc sông Trường Giang ở trung nam tỉnh An Huy. Tất cả các hồ đều nối với sông Trường Giang. Có một vài ngọn đồi riêng lẻ, nhưng nói chung địa hình bằng phẳng, phần lớn có độ cao 50m so với mực nước biển. Sườn của thung lũng viền theo đồng bằng đã được biến đổi thành một hệ thống thềm phẳng. Sông ngòi, kênh rạch, hồ tạo thành một mạng lưới đường thủy dày đặc. Các dự án phân lũ được xây dựng sau năm 1949 đã giúp kiểm soát lũ lụt. Nông sản chính của vùng là gạo, bông, lúa mì, hạt cải dầu, dâu tằm, tre, cây gai dầu. Các thành phố lớn là Thượng Hải, Nam Kinh, Hàng Châu, và Vũ Hán.

Thượng Hải

Thượng Hải là thành phố lớn nhất Trung Quốc về dân số và là một trong bốn thành phố trực thuộc trung ương , với dân số hơn hơn 24 triệu (năm 2014).

Thượng Hải nằm ở Châu thổ sông Trường Giang trên bờ biển phía đông của Trung Quốc. Thành phố này tập trung trên sông Hoàng Phố, một nhánh của sông Trường Giang, và mở rộng ra phía ra tất cả các hướng, với các vùng ngoại ô và thành phố vệ tinh trải rộng về phía đông đến biển Đông Trung Quốc, phía bắc và phía tây tới tỉnh Giang Tô (Jiangsu), và phía nam tới tỉnh Chiết Giang (Zhejiang) trên Vịnh Hàng Châu (Hangzhou Bay).

800px-Pudong-Phố Đông của Thượng Hải

Phố Đông ( Pudong) của Thượng Hải

Phần lớn diện tích đất của Thượng Hải thì bằng phẳng, ngoài một vài ngọn đồi ở góc phía tây nam. Thành phố có nhiều sông, hồ và và nhờ vào vị trí ven biển, ven sông và khí hậu ấm áp đảm bảo nước không bị đóng băng, nên Thượng Hải là cảng lớn nhất thế giới.

Thượng Hải thường được xem như trung tâm tài chính và thương mại của Trung Hoa đại lục. Thượng Hải bắt đầu thực sự phát triển nhanh từ 1992, sau các thành phố ở các tỉnh phía nam Trung Quốc (Quảng Châu, Thâm Quyến, Chu Hải,Sán Đầu, Hạ Môn…) khoảng 10 năm. Cảng Thượng Hải xếp hàng đầu thế giới về lượng hàng hóa thông qua nó, khoảng 443 triệu tấn hàng/năm. Nếu tính về lượng container vận chuyển, các cảng của Thượng Hải xếp thứ 3, sau Singapore và Hong Kong. Thượng Hải đã và đang nâng cao vai trò là địa điểm của nhiều trụ sở các tập đoàn kinh tế, tài chính, thương mại, ngân hàng và giáo dục quốc tế. Tăng trưởng GDP đã đạt 2 con số liên tục trong 14 năm. Năm 2010, GDP của Thượng Hải là 1.687 tỷ nhân dân tệ (tương đương 256,3 tỷ USD) với GDP đầu người đạt 76.000 nhân dân tệ (tương đương11.540 USD.Thượng Hải được xem là thủ đô kinh tế của Trung Quốc.

One of the busiest shopping streets in the world, Nanjing Road in Shanghai is an example of economic growth in mainland China , and its large consumer base.

Một trong những khu phố buôn bán tấp nập nhất trên thế giới – Đường Nanjing ở Thượng hải

Thượng Hải đang trải qua thời kỳ bùng nổ xây dựng, đặc biệt là xây dựng các cao ốc, các công trình công cộng khổng lồ với thiết kế hiện đại, độc đáo như tháp truyền hình ” Minh châu phương đông”, nhà hát….Khu Phố Đông (Pudong) là một khu đô thị mới với tốc độ xây dựng nhanh chóng, khoảng hơn 10 năm và đã trở thành trung tâm mới của Thượng Hải với rừng cao ốc. Năm 2009, Sở giao dịch chứng khoán Thượng Hải xếp thứ 3 thế giới về khối lượng chứng khoán giao dịch và xếp thứ 6 về tổng giá trị vốn hóa thị trường của các công ty niêm yết. Thượng Hải đang hướng tới mục tiêu trở thành trung tâm hải vận quốc tế trong tương lai gần.

Nam Kinh

600px-南京全景_croppedNam Kinh

Thành phố Nam Kinh bên sông Trường Giang

Nam kinh ( Nanjing) nghĩa là “Kinh đô phía Nam”, là thủ phủ tỉnh Giang Tô, Trung Quốc. Nam Kinh đã từng là thủ đô Trung Hoa trong nhiều triều đại. Thành phố này nằm tại hạ lưu sông Trường Giang và nằm trong Khu kinh tế Đồng bằng Sông Trường Giang. Nam Kinh là thành phố trung tâm thương mại lớn thứ hai ở đông Trung Quốc sau Thượng Hải.

Nam Kinh là một trong 15 thành phố cấp phố tỉnh của Trung Quốc, thành phố được hưởng nhiều quyền tự chủ về kinh kế và hoạch định chính sách gần như là cấp tỉnh. Diện tích: 6598 km², dân số: 6,4 triệu người. Năm 2004 GDP của Nam Kinh là 191 tỷ Nhân dân tệ (NDT) (thứ ba ở tỉnh Giang Tô), GDP đầu người là 33.050 NDT, tăng 15% so với năm 2003.

Hàng Châu

hefang-street-hangzhou-China2-HÀNG CHÂU

Khu phố cổ Hàng Châu

Hàng Châu (Hangzhou) nằm ở phía bắc tỉnh Chiết Giang, miền Đông Trung Quốc, ở đầu cuối phía nam của Kinh Hàng Đại Vận Hà ( Đại Vận Hà – kênh nối Bắc Kinh và Hàng Châu ), trên vùng đồng bằng châu thổ ở hạ lưu sông Trường Giang. Toàn bộ thành phố Hàng Châu trải dài về phía tây tiếp giáp với vùng núi của tỉnh An Huy, phía đông là một vùng bằng phẳng cạnh vịnh Hàng Châu. Thành phố được xây dựng bao quanh mặt phía đông và phía bắc của Tây Hồ ( Xi Hu) phía chính bắc sông Tiền Đường.

Hàng Châu nổi tiếng với những di tích lịch sử và phong cảnh thiên nhiên tươi đẹp và  được xếp vào danh sách 10 thành phố đẹp nhất Trung Quốc. Mặc dù, trong thời gian gần đây nhiều khu đô thị mới được xây dựng, nó vẫn giữ được nhiều di sản lịch sử – văn hóa giá trị. Một trong những danh thắng nổi tiếng nhất của Hàng Châu là Tây Hồ (Xī Hú) với diện tích khoảng hơn 6 km vuông, bao gồm nhiều địa điểm du lịch nhỏ khác.

002564baec4813863d9a14- west lake Hàng Châu

Hồ Tây, Hàng Châu

Cảnh quan văn hóa Tây Hồ đã được UNESCO đưa vào danh sách di sản văn hóa thế giới năm 2011, và nó được miêu tả là có “ảnh hưởng tới việc thiết kế vườn ở những vùng còn lại của Trung Quốc cũng như ở Nhật Bản và Triều Tiên trong nhiều thế kỷ.”

Hàng Châu có một quần thể các địa điểm du lịch bao gồm các đền chùa cổ, khu phố cổ, cũng như cảnh quan thiên nhiên pha trộn vẻ đẹp của hồ và núi như Nhạc Dương miếu – mộ và miếu thờ Nhạc Phi, Chùa Linh Ẩn, một ngôi chùa cổ của Trung Quốc cùng các ngọn núi, đồi và vườn bao quanh.

800px-China_Hangzhou_Westlake-7Các công trình theo phong cách cổ điển Trung Hoa bên trong Tây Hồ

Các công trình theo phong cách cổ điển Trung Hoa bên trong Tây Hồ

Nền công nghiệp truyền thống của Hàng Châu có tơ lụa, vải, và chế tạo máy, ngành điện tử và các ngành công nghiệp nhẹ khác đang phát triển khá mạnh mẽ, đặc biệt từ khi nền kinh tế mở cửa năm 1992. Trà Long tỉnh (loại trà rất nổi tiếng của Trung Quốc), được chế biến tại thị trấn Long Tỉnh ở ngoại ô thành phố vẫn theo phương thức truyền thông, bằng tay được cho là loại trà xanh ngon nhất của Trung Quốc.

Vũ Hán

Vũ Hán (Wǔhàn ) là thủ phủ của tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc và  là thành phố đông dân nhất ở miền trung Trung Quốc. Thành phố nằm ở ngã ba sông Dương Tử và Hán Thủy. Dân số: 9.100.000 người (2006). Vùng đô thị bao gồm 3 khu: Vũ Xương, Hán Khẩu và Hán Dương. Tên gọi Vũ Hán lấy từ tên của ba khu này, trong đó Vũ lấy từ tên của khu đầu tiên, còn Hán lấy từ tên của hai khu sau.

375px-YellowCraneTower-Hoàng Hạc lâu

Hoàng Hạc lâu : Hạc vàng ai cởi đi đâu. Mà nay Hoàng Hạc còn trơ mái lầu. Hạc đã một đi không trở lại. Mênh mang mây trắng xóa ngàn thâu. Hán Dương sông tạnh cây in sắc. Anh vũ bờ thơm cỏ biếc màu. Chiều tối trông vời đâu cố quận. Bên sông sóng nước giục ai sầu_ Thôi Hiệu

Với một lịch sử 3.500 năm, Vũ Hán là một trong những đô thị cổ xưa và văn minh nhất ở Trung Quốc. Trong triều đại nhà Hán, Hán Dương đã trở thành một cảng khá tấp nập. Do những trận chiến diển ra tại đây, các bức tường được xây dựng để bảo vệ Hán Dương (206 AD) và Vũ Xương (223 AD). Sự kiện này đánh dấu sự hình thành Vũ Hán về sau .

Năm 223, Hoàng Hạc lâu được xây dựng ở Vũ Xương bên sông Trường Giang. Thôi Hiệu, một thi hào đời nhà Đường, đã thăm viếng ngôi làng và viết bài thơ “Hoàng Hạc Lâu” nổi tiếng vào thế kỷ 8, nhờ bài thơ này mà Hoàng Hạc Lâu đã vang danh khắp Trung Quốc. Thành phố từ lâu được xem là trung tâm nghệ thuật (thi họa) và học thuật. Dưới triều nhà Nguyên, 600 năm trước đây, Hán Khẩu là một trong 4 thương cảng sầm uất nhất Trung Quốc.

Vũ Hán là một trung tâm quan trọng về kinh tế, thương mại, tài chính, vận tải, công nghệ thông tin, và giáo dục ở miền trung Trung Quốc. Các ngành công nghiệp chủ yếu của nó bao gồm điện tử, sản xuất ô tô, sản xuất thép, ngành dược phẩm, sinh học kỹ thuật, công nghiệp vật liệu mới và bảo vệ môi trường. Hiện có 35 cơ sở giáo dục bậc đại học ở đây, trong đó có Đại học Vũ Hán, Đại học Khoa học & Công nghệ Huazhong.

10. NAM LĨNH (NAN LING)

chau giang mapNam Lĩnh (Nan Ling), còn gọi là Ngũ Lĩnh, gồm loạt các rặng núi chạy theo hướng đông bắc- tây nam. Các rặng núi này nằm ở vùng ranh giới các tỉnh Hồ Nam, Giang Tây, Quảng Đông, Quảng Tây của Trung Quốc, ngăn cách vùng Lưỡng Quảng với phần lãnh thổ phía bắc của vùng Giang Nam.

Ngũ Lĩnh gồm 5 rặng núi nhỏ: Việt Thành Lĩnh, Đô Bàng Lĩnh, Manh Chử Lĩnh, Kỵ Điền Lĩnh và Đại Dữu Lĩnh. Mai Quan cổ đạo được mở tại Đại Dữu Lĩnh dưới thời nhà Đường. Khu vực phía nam dãy núi Nam Lĩnh gọi là Lĩnh Nam.

Ngũ Lĩnh cũng là đường phân thủy giữa hai con sông lớn là Dương Tử và Châu Giang. Đỉnh chính dọc theo đường chia nước trên 1500m, và một số hơn1900m. Nhưng một phần lớn phía nam của dãy núi Nam Lĩnh cũng là đồi núi; đồng bằng không quá 10 % tổng diện tích. Châu thổ sông Châu Giang là đồng bằng rộng lớn duy nhất trong khu vực này và cũng là vùng giàu có nhất của Nam Trung Quốc. Bờ biển gồ ghề, có nhiều mũi đất nhô ra biển và nhiều vịnh an toàn , bao gồm cả vịnh Hồng Kông và Macau. Các con sông chính là sông Tây Giang (Xi), bắt nguồn ở các vùng cao nguyên phía đông Vân Nam và miền nam Quý Châu. Các rặng núi cũng hình thành rào cản khí hậu, vì chúng che chở miền nam Trung Quốc khỏi những cơn gió lạnh phía bắc lục địa.

Guilin, Karstfelsen und Reisfelder- Quế Lâm

Địa hình karst ở Quế Lâm ( Guilin)

Cho đến thế kỷ 12 trước công nguyên hoặc sau đó, những người sống ở phía bắc của dãy núi này vẫn xem vùng xa xôi phía nam là vùng bán thuộc địa và kỳ lạ, và dãy núi Nam Lĩnh là ranh giới văn hóa chính. Không khác với ranh giới của con người nó đóng vai trò quan trọng như Tần Lĩnh (Tsinling) ở phía bắc ( chạy từ tây sang đông từ Cam Túc tỉnh Thiểm Tây), mặc dù nó là một dãy núi quy mô tương đối nhỏ.

Nam Lĩnh từ lâu là vùng giàu có về khoáng sản. Khoáng sản chính là bạc được khai thác từ thời Trung cổ, trên những rặng núi hiện nay người ta khai thác thiếc, đồng, kẽm, antimon, vonfram, và sắt. Ngoài ra, có trữ lượng nhỏ than ở phía bắc của Thiều Quan (Shaoguan), Quảng Đông trong rặng núi trung tâm. Rất it diện tích đất được canh tác ở các thung lũng, và phần lớn đất bị xói mòn đất nghiêm trọng.

Village in the Nan Mountains, southeastern China.

Làng mạc ở miền núi Nam Lĩnh, đông nam Trung Quốc

Có ba đường chính băng qua dãy núi : Xiang- Quế Lâm, ngang qua kênh đào Ling, cung cấp một lối đi dễ dàng từ Hồ Nam tới Quế Lâm (Guilin) và đông Quảng Tây (Guangxi), là tuyến đường chính có từ thời xưa; Zheling, phía tây bắc của Thiều Quan, nối Hồ Nam với trung tâm Quảng Đông (Guangdong) và được cắt ngang qua bởi các tuyến đường sắt chạy từ Quảng Châu (Guangzhou ) đến Vũ Hán (Wuhan) ; Meiling, cắt qua dãy núi Đại Vũ, một phần của hệ thống Nam Lĩnh, phía đông bắc của Thiều Quan. Cho đến cuối thế kỷ 19 con đường này là con đường bắc-nam chính nối Quảng Đông tới miền nam Giang Tây (Jiangxi).

* Yêu cầu các bạn tham khảo bài viết nếu có copy nên trích dẫn nguồn www.cacnuocchauau.com/home. Đề tài này đã đăng ký ở Sở Khoa học Công nghệ Đồng Nai, đã được Hội đồng khoa học thẩm định tháng 9/2006, xin đừng dùng nó lập website riêng, cướp công sức người khác, người tự trọng không làm vậy. Mỗi bài tác giả phải mất công sức dịch rất lâu, sắp xếp bố cục, lựa chọn hình ảnh thích hợp với nội dung, với tâm huyết yêu nghề  tác giả mong muốn đóng góp chút công sức biên soạn nó  dành cho các bạn yêu thích bộ môn địa lý, dùng để giảng dạy, tham khảo.


———————————————————————————————————————–

THƯ VIỆN HÌNH ẢNH